CHUYỆN VỀ ADAM VÀ EVA HIỆN ĐẠI

 

Lấy điển tích trong kinh thánh mà đặt tên cho tập tản bút bao gồm 24 câu chuyện, dù hư cấu hay chép nhặt từ thực tế, Di Li đã dựng ra được vô khối chuyện hấp dẫn, vừa có tính giải trí vừa để bạn đọc có thể nhận ra nhiều điều thú vị đáng suy ngẫm.

 

Tên cuốn sách, như chàng Adam và nàng Eva sau khi bị đuổi ra khỏi vườn địa đàng, chắc nơi mà họ đến phải là Việt Nam, để nhà văn Di Li dẫn bạn đọc quay lại đề tài muôn thuở của con người: Tình yêu. Tình yêu thời hiện đại dưới con mắt của Di Li thì chân dung của Adam và Eva được vẽ ra sao?

 

Di Li là nhà văn đi nhiều, biết nhiều, quảng giao nên các mối quan hệ giữa đàn ông và đàn bà luôn gắn với sự quan sát suy ngẫm rất khúc triết và tinh tế, lại được liên hệ với thế giới hiện đại. Đọc 24 câu chuyện từ Lá thư gửi ông già Noel của nàng Maria Đơn Giản... tới “Em yêu, anh chuẩn bị về”, “Cưới lần hai”, Đừng đi học tán gái”, “Làm bạn với đàn bà”... cho thấy dù bối cảnh diễn ra ở Việt Nam, nó vẫn liên quan tới thế giới văn minh, qua các nhân vật nổi tiếng trên thế giới được dẫn dụ, qua các địa danh mà chị bước chân qua. Lại được cập nhật thêm từ nhiều chuyện đời thường trong sinh hoạt đô thị, đó là quán bar, thời trang, giới showbiz, điện thoại, máy vi tính và truyền thông đều ăn với nhịp sống thế giới hôm nay. Tất cả xuất hiện cùng với từng chuyện cụ thể ngay trong lòng xã hội Việt, gắn kết với không gian của người Việt, và cốt lõi vẫn lộ ra tâm lí nhân vật Việt. Những câu chuyện ai cũng biết, cũng hiểu, trở nên vừa hiện đại lại vừa rất gần gũi khi tác giả gom nhặt từ sự quan sát qua trải nghiệm sống, nhặt từ thực tế sống ngày ngày diễn ra quanh mỗi người mà chỉ nhà văn mới đủ kiên nhẫn hay tài năng mà gom thành chuyện.

 

 

Có những câu chuyện tưởng là tào lao, giải trí song lại khắc họa ra các loại chân dung nhân vật, những tuýp người đô thị hiện đại. Đó là chàng Đu đủ sữa và cô nàng Nước lọc, là chàng trai Tháng Giêng, Tháng Hai cho đến Tháng Chạp – 12 người tình của Maria Đơn giản, là nhân vật Chồng và Vợ, những người tình bí ẩn và nhân vật yêu ma quyến rũ... Những hành động diễn ra hàng ngày ở công sở, ở quán ăn và quán nước, cả những buổi hẹn hò nam nữ và ngay trong việc bếp núc hay giường ngủ ở một gia đình Việt, là sự vừa quen vừa lạ tạo thêm lôi cuốn người đọc.

 

Với giọng kể hiện đại và hài hước, những tiếng cười giễu cợt hàm ý triết luận về nhận thức của lớp người hiện đại trong cách ứng xử, lựa chọn lối sống, tác giả thẳng tưng chỉ ra cái hình thức sống hời hợt biến người ta thành một cái máy thiếu sự thành thực như trong câu chuyện “Nhan sắc hay trí tuệ hay giàu có”. Trong những câu chuyện, nhiều hướng giải quyết, nhiều cách soi chiếu vào một vấn đề được tác giả bàn ngang, bàn dọc và thủ pháp này lặp lại trong nhiều cảnh huống, để bạn đọc tự tìm ra chân lý. Vì thế “Adam và Eva” có tính chia sẻ nhiều hơn là áp đặt một phương thức sống. Nhất là khi bàn về tình yêu thì chọn lựa cách viết này xem ra là sự tỉnh táo và thông minh nhất, để độc giả tìm đọc, nhất là giới trẻ. Trong “Mâu thuẫn đàn bà và anh chàng Đu đủ sữa”, Di Li viết: “Vậy là bạn đã hoàn thành công cuộc đồng hóa hoàn hảo. Bạn đã biến người đàn ông của mình từ một kẻ ngang tàng, ngạo nghễ, hào hoa, thông minh, hiểu biết, nhân hậu, hào phóng, đàn ông đầy mình thành một kẻ nhu nhược bảo gì nghe nấy, khuôn mẫu như cái đồng hồ, ngơ ngác như em bé, sợ sệt, ky bo bần tiện, ích kỷ, đần độn, không dám ăn dám nói. Tóm lại, thành một kẻ ai nhìn thấy cũng ghét, đặc biệt là phụ nữ. “Phụ nữ nào nhìn thấy cũng ghét ư? Thế thì quý quá. Là tôi cũng đang muốn như thế. Nhưng tôi không biết khi bạn đã thành công trong việc biến người đàn ông của mình thành một anh chàng “đu đủ sữa” thì bạn có hài lòng hay không, hay trong một giấc mơ đêm bí ẩn nào đó, bạn lại mơ đến một anh chàng hào hoa, lãng tử, ngang ngạnh, bất cần, mạnh mẽ đầy chiếm đoạt, thông minh, quyết đoán, nhân hậu và hài hước.”  Đọc được câu này, hẳn Adam nào cũng mừng lắm.

 

Lê Hoàng dùng cái hóm hỉnh của mình để đáp trả cái thông minh của nhà văn nữ Di Li. Anh đùa trong lời bạt: “Di Li không có vẻ đẹp của Mai Phương Thuý vì chưa có (chứ chả phải không bao giờ có) chân dài. Bù lại, nàng có nước da trắng như bông bưởi và cặp mắt sắc như dao. Dao ấy Di Li không để uổng phí, mà nàng dùng để cứa vào đàn ông hàng trăm nhát. Nhát nào cũng sắc ngọt và thấu tận tim. Từ đó Di Li khoái chí. Nàng tin chắc lũ đàn ông sẽ chết.” Anh còn cho rằng: “Đây là cuốn sách không dành cho đàn bà, bởi vì chả có một chữ nào tác giả dành cho họ. Đối với Di Li, tất cả đàn bà là nàng, không cần thêm ai nữa cả. Chỉ đàn ông mới đáng phân loại, mới đáng chia nhỏ hoặc thống kê, xem xét... và xơi.”

 

Theo tôi cuốn này như một phần cẩm nang cho cả hai phái. Hiểu “địch” thì trăm trận trăm thắng. Những ai muốn hiểu sâu sắc về đàn ông và đàn bà đều nên tham khảo cuốn sách này.

 

Tôi quen Di Li đã lâu mà khi khép sách lại, với tư cách đàn ông, chợt thoáng trong đầu một Di Li khác ngoài đời: Một người đàn bà hiện đại, khỏe mạnh thanh thoát, có nước da hơi nâu, đôi mắt to đẹp, cứ nhìn tất cả đàn ông chúng ta với con mắt chẳng ra ngưỡng mộ, chẳng ra trìu mến hay giận dữ. Di Li luôn mủm mỉm cười, nụ cười như mời gọi tất cả những kẻ khác giới, song trong ánh mắt vẫn đầy sự giễu cợt che giấu bí mật của đàn bà, buộc những Adam phải tò mò sán lại gần mà không dám sàm sỡ.

 

Và, đàn bà mà tường đàn ông tới độ biết hết, thuộc họ như “thuộc lòng bàn tay” hay nói một cách khác là hiểu đàn ông như “đi guốc trong bụng” thì quả là ghê gớm, như cái đẹp vốn chiêm ngưỡng từ xa chứ yêu cũng khổ lắm!

 Nguyễn Văn Thọ